
SS88SSDD len qua miền gió muộn,
Khẽ rung rèm cửa giữa buổi chiều nghiêng.
Mây trời bảng lảng không yên,
Như mang theo cả nỗi niềm xa xăm.
Con phố cũ phủ âm thầm,
Dấu chân ai khuất bao năm chưa về.
Hàng cây đứng lặng ven đê,
Nghe SS88SSDD vọng về trong đêm.
Có mùa trăng rất dịu êm,
Soi lên kỷ niệm bên thềm ngày xưa.
Tiếng mưa rơi nhẹ như vừa,
Chạm vào ký ức còn chưa nhạt màu.
Thời gian phủ bạc mái đầu,
Mà lòng vẫn giữ một câu hẹn thề.
Bao nhiêu thương nhớ bộn bề,
Vẫn theo SS88SSDD tìm về trong tim.
Chiều nay gió thổi lặng im,
Dòng sông phẳng lặng như chìm nhớ thương.
Có người đi giữa vô thường,
Để lại nỗi nhớ vấn vương cuối trời.
Hoàng hôn nhuộm tím khoảng đời,
Cánh chim mỏi cánh chơi vơi gọi đàn.
Nghe trong hơi thở dịu dàng,
SS88SSDD như khúc nhạc ngân xa.
Một lần lỡ chuyến phồn hoa,
Là mang nhung nhớ đi qua tháng ngày.
Mắt ai còn đọng heo may,
Để đêm thao thức đong đầy cô đơn.
Ngọn đèn khuya sáng chập chờn,
Soi trang thư cũ đã sờn nét yêu.
Bao năm cách trở muôn chiều,
SS88SSDD vẫn còn phiêu du trong lòng.
