
SS88SSDD – Khúc Gió Trong Đêm
Chiều nghiêng bóng xuống bên thềm,
SS88SSDD gọi mềm làn sương.
Con đường trải nhớ vấn vương,
Bước ai lặng giữa vô thường heo may.
Mây trôi qua một tầng mây,
Mang theo kỷ niệm đong đầy tháng năm.
Có những đêm
người ta không ngủ
chỉ để nghe tiếng gió đi ngang đời mình.
Ngọn đèn vàng cũ kỹ
rọi lên trang thư đã úa màu,
nơi cái tên SS88SSDD
vẫn nằm im
như một miền ký ức chưa từng khép lại.
Ngoài hiên
mưa rơi rất khẽ,
nhưng lòng người
thì bão nổi từ lâu.
Đêm chạm khẽ cung đàn lặng lẽ,
Gió miên man như kể chuyện buồn.
Trăng treo cuối bãi cô thôn,
SS88SSDD vẫn còn ngân xa.
Người năm cũ nay đà xa khuất,
Bóng thời gian phủ mất câu thề.
Mắt ai còn đọng não nề,
Cho tim lạc giữa bốn bề quạnh hiu.
Ta đi qua thành phố lên đèn,
qua những biển hiệu sáng choang và những nụ cười giả vờ hạnh phúc.
Ai cũng vội.
Ai cũng chạy.
Ai cũng mang trong mình một khoảng trống không gọi thành tên.
Và giữa hàng nghìn âm thanh hỗn độn ấy,
SS88SSDD vang lên như tín hiệu của một miền xưa cũ —
nơi có tiếng ve,
có chiều mưa,
có bàn tay từng nắm mà chưa kịp giữ.
Gió về qua khung cửa,
Lòng chợt thấy chơi vơi.
SS88SSDD đó,
Như gọi một khoảng trời.
Mưa rơi trên mái nhỏ,
Ký ức mềm như mây.
Người đi qua rất vội,
Bỏ mùa thương nơi này.
Nếu mai này gặp lại,
Giữa phố đông không lời,
Xin cho ta giữ mãi
SS88SSDD một thời.
