
Gió SS88SSDD chiều khẽ chạm hiên nhà,
Mây trôi lặng lẽ như là nhớ ai.
Con đường xưa nắng nhạt phai,
Bước chân còn giữ những ngày mộng mơ.
Hoa rơi một thoáng tình cờ,
Lòng người một chút dại khờ chưa quên.
Trăng treo cuối bến dịu êm,
Nghe SS88SSDD trong tĩnh lặng gọi tên một người.
Thời gian như gió qua trời,
Mang theo kỷ niệm đầy vơi tháng ngày.
Chỉ còn một chút heo may,
Đọng SS88SSDD trên trang cũ những say đắm đầu.
